Trên con đường quốc lộ 14 xuyên mảnh đất Tây Nguyên sớm nay lạnh hơn thường lệ. Những cơn mưa vừa đi qua mang theo không khí se se khiến bạn phải quàng áo ấm khi chạy xe. Cứ nghĩ trời đất Tây Nguyên quanh năm xanh không một gợn mây sẽ chỉ man mát mà thôi, vậy mà vẫn phải mũ áo chỉnh tề rồi mới đi tiếp được.
Trời đất vẫn xanh thăm thẳm với nắng vàng rót mật, mặc dù vậy cánh rừng cao su hàng đầu lướt qua khiến tôi không khỏi ngỡ ngàng và nhanh chóng tấp vội vào lề. Vẫn là những hàng cây hun hút, thẳng tắp mặc dù vậy màu xanh của lá đã nhường chỗ cho sắc vàng xen kẽ đỏ. Một rừng cao su đang trong mùa chuyển lá tuyệt đẹp khiến bạn ngỡ như mình đang đi giữa mùa thu, lòng xao động ngổn ngang.
Không có những bóng công nhân lấp ló lấy mủ, chỉ có rừng cao su lặng lẽ trong tiếng gió reo vui, ánh nắng nhảy nhót và tiếng lạo xạo của lá vàng rơi dưới mỗi bước chân. Đạp chân trên những lớp lá vàng, đi bộ theo chiếc xe máy đang lăn bánh phía trước, cuốn theo màu đất đỏ và những chiếc lá nhảy nhót. Xe tắt máy, cả không gian im phăng phắc, hàng cây im lìm trong bóng nắng sớm.
Mùa xuân là mùa của vạn vật đâm chồi này lộc vươn những mầm xanh thế nhưng cũng là mùa của những cây cao su thay áo mới. Sau suốt chín tháng vươn mình và sản sinh ra dòng nhựa trắng, đây là quãng thời gian nghỉ lấy sức của loài cây quanh năm vất vả này.
Mùa cao su không cho mủ, không có những vết cứa mới trên thân cây, chẳng những dòng mủ trắng nóng hổi chạy quanh thân. Chiếc bát đựng mủ nằm im với những dòng chảy cô đặc màu nâu quánh. Cao su trút lá, rũ những mệt nhọc của mình một lần cuối trong năm, đốt nốt những tàn tích của mình thành màu vàng màu đỏ rạng rỡ trên cành, trước khi rời mình xuống đất mẹ.
Những tàn dư cuối cùng ấy tạo nên bức tranh tuyệt mỹ cho mảnh đất Tây Nguyên khô cằn, cây cao su với sức sống mạnh mẽ, đến khi trút lá lìa cành cũng khiến người qua đường phải sững sờ vì cảnh sắc mà nó đem lại.
Cao su rụng lá rồi, rơi xuống nền đất đỏ, tự phân hủy theo những cơn mưa rồi tự bón mình cho đất, cho cây cao su. Mùa lá rụng nối tiếp mùa lá rụng nối tiếp nhau, tạo những thảm thương đất tốt tươi cho chính mình.
Tôi từng trải qua nhiều mùa cao su nhưng hiếm khi dừng lại lâu đến thế. Đi trong rừng cao su dễ khiến bạn cảm giác thiếu oxy vì loài cây này rất độc, nhựa độc và những chiếc lá trao đổi khí trên thân mình cũng độc. thế nhưng đi qua những rừng cao su bạt ngàn thẳng tắp trên con đường Tây Nguyên, gió cứ hun hút tứ bề, một màu sắc u tịch.
Vào những đêm trăng sáng, cánh rừng tạo cảm giác liêu trai, mặc dù vậy vào mùa chuyển lá, cả cánh rừng rùng mình khoác mảnh áo mới, tạo một vẻ đẹp đầy mê hoặc đặc biệt. Vạn vật hình như đều sáng bừng lên trong nắng ấm.
Nguồn Internet
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét